Có những người sinh ra đã đáng được ngưỡng mộ, như Từ Hữu Dung, Thu Sơn Quân; nhưng cũng có người định mệnh phải đi ngược lại số phận, như Trần Trường Sinh. Một thiếu niên mười bốn tuổi từ thị trấn Tây Ninh lên kinh đô, mang theo một tờ hôn thư, nhưng đến cả tẩy tủy cũng chưa thành công. Ý định ban đầu là hủy hôn, nhưng vì từ đầu đến cuối Phủ Thần Tướng chẳng thèm hỏi tên chàng, nên chàng cứng đầu đổi ý. Đây không phải giận dỗi, mà là cách một thiếu niên khẳng định sự tồn tại của mình một cách giản dị nhất: các người có thể coi thường thực lực của ta, nhưng không thể phớt lờ tên ta.
Học viện Quốc Giáo đổ nát như phế tích, vậy mà chàng lại dẫn theo một thiếu nữ thân thế bí ẩn vào ở. Trong Yến Tiệc Thanh Đằng, trước sự chất vấn của thế hệ trẻ Ly Sơn Kiếm Tông, một câu "Cô ấy là vị hôn thê của ta" khiến cả Vị Ương Cung lặng như tờ. Đáng quý hơn, chàng không dựa vào sức mạnh, mà dùng sự hiểu biết về Đạo Tạng, thực sự đánh ngang ngửa đối thủ uyên bác nhất trong Thần Quốc Thất Luật ở cả văn thí lẫn kiếm chiêu. Sau đó, kỵ binh Thiên Hải gia, sự vây công của những kẻ ngưỡng mộ ở kinh đô, sự mặc nhiên đàn áp của triều đình, tất cả đổ dồn vào bức tường cũ nát ấy. Nhưng Trần Trường Sinh có lý lẽ của mình: Ta không làm gì sai, vậy cớ gì ta phải mềm yếu?
Đây là một tiểu thuyết về "hướng đến cái chết mà sống". Mỗi bước đi của nhân vật chính đều là cuộc đua với thời gian. Chàng không nịnh nọt, không lùi bước, dùng sự chân thật vụng về nhất để đập vào bức tường giai cấp nghiêm ngặt nhất. Rất khuyên bạn nên đọc theo, bởi bạn không chỉ thấy một người nghịch thiên cải mệnh, mà còn thấy cách một người bình thường dùng sự cố chấp để mở ra một khe hở cho cả thế giới.